| |
28.02.2009
 |
| (Hình minh họa) |
Trên báo Tuổi Trẻ số ra ngày thứ ba 25.7.2006, có một bài
viết rất ngắn, ngắn đến nỗi tưởng là sẽ chìm nghỉm giữa
những thông tin, những phóng sự, những bài phỏng vấn chiếm
nhiều cột báo, không ngờ nội dung và ngòi bút đơn sơ nhẹ
nhàng nhưng lại gây xúc động sâu xa. Bài viết mang tựa đề
thật lạ lùng “Bò mẹ đã ngất” khiến người mới liếc qua không
thể nào đoán được nội dung câu chuyện tác giả Lê Thế Thành
muốn nói gì.
Xin mời mọi người cùng đọc
thật chậm,
đừng vội mà bỏ sót từng chi tiết, từng câu, từng từ:
|
BÒ MẸ ĐÃ NGẤT
Cô bé ấy
khoảng 14, 15 tuổi sôi nổi kể chuyện với bà mẹ đang
ngồi bên chị gái cô ở Bệnh Viện Phụ Sản: “Mẹ biết
không, con bò mẹ nó ngất”. Tôi theo bạn vào thăm vợ
anh mới sinh con gái ngồi ở giường bên cạnh lập tức
phải chú ý đến một thông tin khá giật gân như thế.
Bà mẹ thì không nói gì nhưng cô chị có vẻ không tin
ra mặt, cô nhỏ nhẹ nói: “Mày có hâm không đấy ? Bò
làm sao mà ngất được !”
“Em này,
chính em thấy này – cô bé càng sôi sục trước vẻ ngờ
vực của cô chị – chị biết không, nhà chú Hùng mua
con bê của bác Bằng làm đám cưới cho chị Thoa. Nhưng
kéo thế nào con bê cũng không chịu đi. Chú Hùng phải
mượn con bò mẹ dẫn đi trước để con bê đi theo.
Khi mẹ
con con bò đến nhà chú Hùng, mấy người buộc cổ con
bê tại gốc mít. Đến lúc này, dắt thế nào con bò mẹ
cũng không chịu đi. Nó xoạc chân ra để không ai lôi
được. Người ta bèn vật con bê ra làm thịt ngay trước
mặt con bò mẹ.
Con bò
mẹ ò ò kêu lên mấy tiếng. Nó nhìn chăm chăm vào con
nó đang bị làm thịt, tự nhiên nó quị xuống rồi lăn
quay ra đất. Nó bị ngất, bốn chân như bơi bơi trong
không khí. Nhà chú Hùng phải đốt rơm, quạt khói một
lúc lâu con bò mẹ mới tỉnh lại. Nó cúi đầu lững
thững một mình đi ra cánh đồng...”
Cô bé
đột nhiên ngưng bặt. Mấy người ở trong phòng cũng
lặng đi. Cô chị mặt thẫn thờ. Riêng tôi cứ cay cay
nơi sống mũi và hình dung con bò mẹ vật vã khi nhìn
thấy con bê con giãy giụa.
Bước lại gần, tôi xoa đầu cô bé,
em ngước nhìn tôi đôi mắt trong veo: “Cháu thương bò
con, bò mẹ”. Tôi gật đầu nói với em: “Chú cũng tin
là con bò mẹ đã ngất !”
|
Ở trên chúng tôi đã có nói
nguyên do xin đăng lại bài viết “Bò mẹ đã ngất” này là vì
chúng tôi thấy nó rất có liên quan đến chuyện Bảo Vệ Sự
Sống. Vâng, thật vậy, cũng đã có một chuyện hao hao tương
tự, không phải chuyện con bò con bê mà là chuyện con trâu.
Số là năm 2005, trong dịp mừng kính Thánh An Phong sáng lập
DCCT, đồng thời khánh thành Nhà Thờ Pleichuet dành cho người
dân tộc trên Tây Nguyên, ngày 31 tháng 7, cha Nguyễn Đức
Thịnh và cộng đồng anh em Jrai ở đó đã quyết định tái hiện
Lễ Hội Giết Trâu để tế Trời ( tiếng Jrai là Trum gơbau ).
Lễ Hội lần ấy để lại những
ấn tượng sâu đậm, có phần kinh khiếp nơi nhiều người chứng
kiến tận mắt hoặc chỉ nghe kể lại. Trong Lễ Hội Giết Trâu,
máu con trâu tế sát đã văng tung toé cả một khoảnh sân rộng.
Do một trục trặc kỹ thuật mà con trâu tội nghiệp ấy đã không
được chết thật nhanh sau khi bị đâm trúng tim như người ta
dự kiến. Ai ai cũng thấy chạnh lòng xót xa thế nào ấy.
Và thế là sau đó dư luận
lên án thật sôi nổi gay gắt. Lý lẽ đơn giản là vì thời buổi
văn minh hiện đại rồi, ai lại còn hồi phục làm gì một chuyện
cúng tế “man di mọi rợ” như thế ? Phía ủng hộ và chủ trương
thì cũng có lập luận kiên quyết dựa trên việc dấn thân hội
nhập vào nền văn hoá bản địa Jrai để đòi cho được một thái
độ trân trọng với những người tuy là thiểu số nhưng vẫn là
anh em con cùng một Cha trên Trời với người Kinh chúng ta...
Bất phân thắng bại, chỉ tiếc là sự hiếu hảo các bên với nhau
do sự kiện xôn xao chấn động này mà cũng sứt mẻ đi ít nhiều.
Riêng với anh em chúng
tôi, dịp ấy, lại không có mặt tại Pleichuet, chỉ nghe kể về
sự việc và phản ứng râm ran trong dư luận, chúng tôi chợt
thấy câu chuyện “đụng chạm” mạnh đến thảm kịch nạo phá thai.
Mấy anh em lo Bảo Vệ Sự
Sống chúng tôi bảo nhau: Ừ nhỉ, người ta đã có thể rùng mình
kinh hãi trước hình ảnh con trâu tội nghiệp bị chặt đứt
nhượng ở bốn chân cho quỵ xuống rồi lấy dao thọc vào thẳng
tim cho chết, thì sao người ta lại có thể thản nhiên vô cảm
trước một sự việc còn khủng khiếp hơn, dã man hơn, đó là
chuyện phá thai: bác sĩ dùng từng que tròn inoxidable nong
vào cửa tử cung, rồi cho đồ nạo, cho dao, cho kéo thọc sâu
vào trong mà ngoáy, mà nạo, mà cắt, mà lôi từng phần thân
thể của một em bé đã tượng hình đầy đủ từ trong bụng người
mẹ ra bên ngoài...
Có lẽ tại vì Lễ Hội Giết
Trâu kéo dài lâu hơn, lại diễn ra sờ sờ trước mắt hàng ngàn
người trong bầu khí cồng chiêng ì ùng thúc giục dồn dập như
trong một cuộc xử tử lăng trì, tùng xẻo hoặc voi dày ngựa xé
khiến cho người ta bị kích thích và bàng hoàng khiếp sợ hơn,
trong khi chuyện phá thai lại diễn ra rất kín đáo với chỉ
mấy người có mặt trong phòng Kế Hoạch Hoá của một bệnh viện
hoặc một phòng mạch bác sĩ lang bam nào đó, lách cách dao
kéo trong đôi ba phút, lâu lắm cũng chỉ một khắc đồng hồ.
Hơn nữa các mảnh bào thai
bị cắt vụn sau đó được đem đổ xuống cống hoặc thiêu như một
thứ rác y tế. Chẳng ai thấy, chẳng ai biết, hoạ may có một
số rất ít được khéo léo chuyển ra ngoài cho các bạn nhóm Bảo
Vệ Sự Sống xin về lo “hậu sự”.
Kết thúc, người phụ nữ vừa
phá thai xong, nằm nghỉ được một chút thì phải buộc ngồi dậy
nhường chỗ cho người khác, mặc lại y phục rồi lẳng lặng lê
bước chân trở về nhà, câm nín, đau trên thân xác, đau trong
tâm hồn, chỉ khóc thầm, chẳng dám kể cho ai nghe, một mình
mình lại thương mình xót xa !
Cứ thế, cứ thế, một chuyện
xứng đáng được coi là “man di mọi rợ” của chính những con
người tự nhận mình là văn minh hiện đại, lại cứ diễn ra
xoành xoạch, ào ạt, lũ lượt tại các bệnh viện phụ sản, tại
các trung tâm mang danh xưng là “Bảo Vệ Bà Mẹ và Trẻ Em”,
tại các phòng mạch tư của các bác sĩ đã từng long trọng
tuyên đọc lời thề Hippocrates.
Một ngày riêng Sài-gòn đã
gần 1.000 ca như thế. Một ngày cả Việt Nam hơn 8.000 ca như
thế. Thống kê cả năm toàn quốc thì con số lên đến gần 3
triệu bào thai bị giết như thế, đưa đất nước chúng ta đứng
vào hạng 3 nước vô địch thế giới về phá thai.
Vậy thì những ai đã từng
ớn lạnh rùng mình mà lên tiếng phản đối chuyện Lễ Hội Giết
Trâu tế Trời, xin hãy dành ra khoảng 10 phút để ngồi xuống
trước máy computer, chậm rãi và bình tĩnh truy cập địa chỉ
sau đây
www.abortiontv.com/Movies/hardtruth.htm
và sẽ xem được một thứ Lễ Hội kinh khủng rùng rợn hơn nhiều,
bởi người ta không giết con trâu mà chính là giết một em bé.
Mà nếu như quý vị không có
máy nối mạng ADSL thì xin hãy tin chúng tôi, chúng tôi không
hề dám bịa chuyện giựt gân đâu, sự thật có ở quanh chúng ta,
sát bên chúng ta, chỉ tại nó đã bị bưng bít che giấu hoặc
thờ ơ lảng tránh quá khéo léo mà thôi.
Xin cám ơn tác giả Lê Thế
Thành của bài viết trên báo Tuổi Trẻ. Anh chỉ mô tả là câu
chuyện xảy ra trong một bệnh viện phụ sản, giữa những người
phụ nữ có lẽ vừa mới sanh xong, ngồi bên những người thân
yêu mới vào thăm; anh chỉ thuật lại những lời nói hồn nhiên
ngây thơ của một em bé mới 14, 15 tuổi gì đó; anh chỉ đặt
cho bài viết một cái tên thật cụn ngủn là “Bò mẹ đã ngất”;
anh chỉ tâm sự rằng anh thấy cay cay ở mắt khi hình dung ra
cái cảnh con bò mẹ vật vã khi thấy con bê giãy giụa... Vâng,
chỉ ngần ấy thôi, anh đã giúp cho người đọc chúng tôi phải
chạnh lòng xót xa...
Đâu phải chuyện con trâu,
con bò, con bê nữa nhỉ...
LM LÊ QUANG
UY, DCCT
(Nguồn: dcctvn.net)
|
|